適興

宋代 王松
人閒境靜道心生,日掩柴門廢送迎。竹影上牆如墨畫,泉聲到枕當琴鳴。 誰知汎愛為身累,始信無求得夢清。觸目不須輕感慨,耕桑也是答昇平。
rén xián jìng jìng dào xīn shēng   yǎn chái mén fèi sòng yíng zhú yǐng shàng qiáng huà quán   shēng dào zhěn dāng qín míng    
shéi zhī fàn ài wéi shēn lèi   shǐ xìn qiú mèng qīng chù qīng gǎn kǎi gēng   sāng shì shēng píng