十賢堂

明代 張詡
覽秦佗之故墟兮,風氣攸萃而固藏。山川盤結而崇峍兮,延袤十里之修城。 攜絮酒以展敬兮,登十八賢之祠堂。繄肇晉而迄宋兮,偉諸公脩德之相望。 吳宋二李二盧兮,與夫孔蕭而滕王。是為十賢兮,咸以職業而顯揚。 復有八賢為潘向兮,與余魏二陳而邵張。瞻典刑之具存兮,撫載籍而增傷。 嘅淳風之日頹兮,民趨靡而奔厖。重以悍吏之羅織兮,室家啼飢而號寒。 窮亡憔悴已無聊兮,仍骨髓之是剜。皇穹作憤怒之色兮,太陽黯淡而不明。 懷諸公之遺愛兮,寔蘩禧而夥慶跽颺。言以攬涕兮,念赤子之彷徨。 羌彼貪墨而僨政兮,胡不泚顙而汗背。夫何風雨摧敗而不葺兮,坐視為草莽之堙塞。 先賢遺躅棄而不顧兮,其為政固可知也。顧蠢蠢其何辜兮,獨不沾膏澤之遺也。 言及茲而興喟兮,嘆諸公之不可期也。安得起諸公於九原兮,為吾民之父師也。 去諸公奚啻千祀兮,何人俎豆於其祠也。胥起而振邁之兮,庶有以慰吾民之思也。
lǎn qín tuó zhī   fēng yōu cuì ér cáng shān chuān pán jié ér chóng yán   mào shí zhī xiū chéng    
xié jiǔ zhǎn jìng   dēng shí xián zhī táng zhào jìn ér sòng wěi   zhū gōng xiū zhī xiāng wàng    
sòng èr èr   kǒng xiāo ér téng wáng shì wèi shí xián xián   zhí ér xiǎn yáng    
yǒu xián wèi pān xiàng   wèi èr chén ér shào zhāng zhān diǎn xíng zhī cún   zǎi ér zēng shāng    
kǎi chún fēng zhī tuí   mín ér bēn páng zhòng hàn zhī luó zhī shì   jiā ér hào hán    
qióng wáng qiáo cuì liáo   réng suǐ zhī shì wān huáng qióng zuò fèn zhī tài   yang àn dàn ér míng    
huái zhū gōng zhī ài   shí fán ér huǒ qìng yáng yán lǎn niàn   chì zhī páng huáng    
qiāng tān ér fèn zhèng   sǎng ér hàn bèi fēng cuī bài ér zuò   shì wéi cǎo mǎng zhī yīn sāi    
xiān xián zhuó ér   wéi zhèng zhī chǔn chǔn   zhān gào zhī    
yán ér xīng kuì   tàn zhū gōng zhī ān zhū gōng jiǔ yuán wèi   mín zhī shī    
zhū gōng chì qiān   rén dòu ér zhèn mài zhī shù   yǒu wèi mín zhī