石筍行

唐代 杜甫
君不見益州城西門,陌上石筍雙高蹲。古來相傳是海眼, 苔蘚蝕盡波濤痕。雨多往往得瑟瑟,此事恍惚難明論。 恐是昔時卿相墓,立石為表今仍存。惜哉俗態好蒙蔽, 亦如小臣媚至尊。政化錯迕失大體,坐看傾危受厚恩。 嗟爾石筍擅虛名,後來未識猶駿奔。安得壯士擲天外, 使人不疑見本根。
jūn jiàn zhōu chéng 西 mén   shàng shí sǔn shuāng gāo dūn lái xiāng chuán shì hǎi yǎn  
tái xiǎn shí jǐn tāo hén duō wǎng wǎng   shì huǎng nán míng lùn
kǒng shì shí qīng xiàng   shí wèi biǎo jīn réng cún zāi tài hǎo méng  
xiǎo chén mèi zhì zūn zhèng huà cuò shī   zuò kàn qīng wēi shòu hòu ēn
jiē ěr shí sǔn shàn míng   hòu lái wèi shí yóu jùn 駿 bēn ān zhuàng shì zhì tiān wài  
shǐ 使 rén jiàn běn gēn