食筍

宋代 汪炎昶
乃□驚躍玻璃寒,骨被頑甲流腥涎。 甦槁為穰功莫論,帝日報汝後澧蕃。 或居渭水或淇園,一派逃人荒硯灣。 劂後生子子生孫,頭角嶄然闖吾藩。 拂雲力在數寸間,精液不當真味全。 祝融玄冥效駿奔,茭心基牙靦以慚。 竹葉與汝本同根,以膠投漆無間言。 當家清風酒乾坤,不敢涴以葷與羶。
nǎi   jīng yuè hán   bèi wán jiǎ liú xīng xián  
gǎo wèi ráng gōng lùn   bào hòu fān  
huò wèi shuǐ huò yuán   pài táo rén huāng yàn wān  
jué hòu shēng zi shēng sūn   tóu jiǎo zhǎn rán chuǎng fān  
yún zài shù cùn jiān   jīng dàng zhēn wèi quán  
zhù róng xuán míng xiào jùn 駿 bēn   jiāo xīn tiǎn cán  
zhú běn tóng gēn   jiāo tóu jiàn yán  
dāng jiā qīng fēng jiǔ qián kūn   gǎn hūn shān