十四夜西湖歌

宋代 何絳
西湖之水清如碧,左山右城兩相隔。西風昨夜吹湖山,千樹萬樹葉皆赤。 披雲島邊館者誰,君平孫子讀周易。羅浮桂酒滿百船,木蘭舟里開賓席。 綺食雕盤永夜遊,薄才亦得叨為客。長空倏爾淨如洗,月色似為西湖白。 水晶魚子芙蓉杯,丹蝦為羹調鹽梅。勸君飲酒莫辭醉,人生良會能幾回。 座客詞流三峽倒,清歌入破秋雲開。四山松柏風謖謖,明月正高流星催。 蘇堤如帶五千尺,洗盞掃石坐青苔。況有楊公太古音,興酣拂席斂素襟。 申言一座且莫喧,蜀錦抱出四尺琴。揮弦一掃千山寂,魚龍出水鳥歸林。 移弦促節再一彈,月魄欲墮湖水寒。自言少小得妙悟,五音六律生指端。 成連刺船去東海,伯牙弟子何足觀。是時月朗風更清,舍琴直上豐山巒。 滿途參錯木綿樹,蕭寺尋僧僧已去。多謝寒溪萬丈泉,殷勤送客下山路。 掛帆趁月返披雲,玉露墜下何紛紛。樽中有酒須盡傾,朱顏莫惜連宵醺。 君不見杭州西湖去年種桃柳,桃柳一株一斛酒。 連株合抱豈辭勞,大官小官栽恐後。太平天子福難量,一朝紅綠成千行。 聖恩浩蕩及名勝,一草一木皆不忘。吁嗟此湖雖天末,焉知明年不輝光。 若使六龍幸炎方,明朝千秋節,還獻絲露囊。
西 zhī shuǐ qīng   zuǒ shān yòu chéng liǎng xiāng fēng 西 zuó chuī shān qiān   shù wàn shù jiē chì    
yún dǎo biān guǎn zhě shuí   jūn píng sūn zi zhōu luó guì jiǔ mǎn bǎi 滿 chuán   lán zhōu kāi bīn    
shí diāo pán yǒng yóu   báo cái dāo wèi cháng kōng shū ěr jìng yuè   shì wèi 西 bái    
shuǐ jīng zi róng bēi   dān xiā wèi gēng diào 調 yán méi quàn jūn yǐn jiǔ zuì rén   shēng liáng huì néng huí    
zuò liú sān xiá dào   qīng qiū yún kāi shān sōng bǎi fēng míng   yuè zhèng gāo liú xīng cuī    
dài qiān chǐ   zhǎn sǎo shí zuò qīng tái kuàng yǒu yáng gōng tài yīn xīng   hān liǎn jīn    
shēn yán zuò qiě xuān   shǔ jǐn bào chū chǐ qín huī xián sǎo qiān shān   lóng chū shuǐ niǎo guī lín    
xián jié zài dàn   yuè duò shuǐ hán yán shào xiǎo miào   yīn liù shēng zhǐ duān    
chéng lián chuán dōng hǎi   guān shì shí yuè lǎng fēng gèng qīng shě   qín zhí shàng fēng shān luán    
mǎn 滿 cēn cuò mián 綿 shù   xiāo xún sēng sēng duō xiè hán wàn zhàng quán yīn   qín sòng xià shān    
guà fān chèn yuè fǎn yún   zhuì xià fēn fēn zūn zhōng yǒu jiǔ jǐn qīng zhū   yán lián xiāo xūn    
jūn jiàn háng zhōu 西 nián zhǒng táo liǔ   táo liǔ zhū jiǔ  
lián zhū bào láo   guān xiǎo guān zāi kǒng hòu tài píng tiān nán liàng   zhāo hóng chéng qiān xíng    
shèng ēn hào dàng míng shèng   cǎo jiē wàng jiē suī tiān yān   zhī míng nián huī guāng    
ruò shǐ 使 liù lóng xìng yán fāng   míng cháo qiān qiū jié   hái xiàn náng