十四日同人聚飲寶墨齋時予家秋蕙大放同人先過賞之即賦

唐代 全祖望
翁洲萬壽香,實始見圖經。剡原與天門,嗣出放晚馨。 吾鄞太白產,尤足發地靈。西風吹故畹,寒露長新莖。 恥為重也肥,堪擬夷之清。何期五沃土,遇此太瘦生。 老鶴倦不支,凍蛟怯難勝。亭亭疏影上,冉冉芳膏升。 態以羸愈媚,神緣癯更凝。男子諒難種,幽人長利貞。 閩蘭雖競秀,終自乏娉婷。弩張趙十使,劍舞黃八兄。 就中稍嬌艷,魚魫雜金棱。白羊乃秋葩,風格亦平平。 持以較此君,俯首莫敢京。嗟我亦秋客,紉佩多深情。 載哦晦翁詩,對之百感橫。仗君為書帶,腰圍束不盈。 仗君為硯漿,池塘水不澄。且醉胡郎酒,花下共沉冥。
wēng zhōu wàn shòu xiāng   shí shǐ jiàn jīng shàn yuán tiān mén   chū fàng wǎn xīn
yín tài bái chǎn   yóu líng 西 fēng chuī wǎn   hán zhǎng xīn jīng
chǐ wéi zhòng féi   kān zhī qīng   tài shòu shēng
lǎo juàn zhī   dòng jiāo qiè nán shèng tíng tíng shū yǐng shàng   rǎn rǎn fāng gāo shēng
tài léi mèi   shén yuán gèng níng nán liàng nán zhǒng   yōu rén cháng zhēn
mǐn lán suī jìng xiù   zhōng pīng tíng zhāng zhào shí shǐ 使   jiàn huáng xiōng
jiù zhōng shāo jiāo yàn   shěn jīn léng bái yáng nǎi qiū   fēng píng píng
chí jiào jūn   shǒu gǎn jīng jiē qiū   rèn pèi duō shēn qíng
zài ó huì wēng shī   duì zhī bǎi gǎn héng zhàng jūn wéi shū dài   yāo wéi shù yíng
zhàng jūn wèi yàn jiāng 漿   chí táng shuǐ chéng qiě zuì láng jiǔ   huā xià gòng chén míng