軾始於文登海上得白石數升如芡實可作枕聞梅

宋代 蘇軾
海隅荒怪有誰珍,零落珊瑚泣季倫。 法供坐令微物重,(軾舊有怪石供。 )色難歸致孝心純。 只疑薏苡來交趾,未信玭珠出泗濱。 願子聚為江夏枕,不勞麾扇自寧親。
hǎi huāng guài yǒu shuí zhēn   líng luò shān lún  
gòng zuò lìng wēi zhòng     shì jiù yǒu guài shí gòng  
  nán guī zhì xiào xīn chún  
zhǐ lái jiāo zhǐ   wèi xìn pín zhū chū bīn  
yuàn zi wèi jiāng xià zhěn   láo huī shàn níng qīn