詩史吟

宋代 邵雍
史筆善記事,長於炫其文。 文勝則實喪,徒僧口云云。 詩史善記事,長於造其真。 真勝則華去,非如目紛紛。 天下非一事,天下非一人。 天下非一物,天正非一身。 皇王帝伯時,其人長如存。 百千萬億年,其事長如新。 可以辯庶政,可以齊黎民。 可以述祖考,可以訓子孫。 可以尊萬乘,可以嚴三軍。 可以進諷諫,可以揚功勳。 可以移風俗,可以厚人倫。 可以美教化,可以和疏親。 可以正夫婦,可以明君臣。 可以贊天地,可以感鬼神。 規人何切切,誨人何諄諄。 送人何戀戀,贈人何勤勤。 無歲無嘉節,無月無嘉辰。 無時無嘉景,無日無嘉賓。 樽中有美祿,坐上無妖氛。 胸中有美物,心上無埃塵。 忍不用大筆,書安如車輪。 三千有餘首,布為天下春。
shǐ shàn shì   cháng xuàn wén  
wén shèng shí sàng   sēng kǒu yún yún  
shī shǐ shàn shì   cháng zào zhēn  
zhēn shèng huá   fēi fēn fēn  
tiān xià fēi shì   tiān xià fēi rén  
tiān xià fēi   tiān zhèng fēi shēn  
huáng wáng shí   rén zhǎng cún  
bǎi qiān wàn nián   shì zhǎng xīn  
biàn shù zhèng   mín  
shù kǎo   xùn sūn  
zūn wàn shèng   yán sān jūn  
jìn fěng jiàn   yáng gōng xūn  
fēng   hòu rén lún  
měi jiào huà   shū qīn  
zhèng   míng jūn chén  
zàn tiān   gǎn guǐ shén  
guī rén qiē qiē   huì rén zhūn zhūn  
sòng rén liàn liàn   zèng rén qín qín  
suì jiā jié   yuè jiā chén  
shí jiā jǐng   jiā bīn  
zūn zhōng yǒu měi 祿   zuò shàng yāo fēn  
xiōng zhōng yǒu měi   xīn shàng āi chén  
rěn yòng   shū ān chē lún  
sān qiān yǒu shǒu   wèi tiān xià chūn