詩史堂荔枝歌

宋代 王十朋
君不見詩人以來一子美,莫年流落來夔子。賦詩三百六十篇,西瀼東屯客愁里。 何人作堂畫遺像,收拾光芒榜詩史。堂前何有有荔枝,樹猶未老熟獨遲。 世人貴早不貴晚,倘非我輩誰賞之。涪陵昔遭妃子污,萬顆包羞莫能訴。 瀘戎一經少陵擘,至今傳誦輕紅句。少陵傷時淚成血,一點丹心不磨滅。 散成朱實滿炎方,風味如詩兩奇絕。樂天曾畫忠州圖,自言香味人間無。 君謨亦作閩中譜,陳紫聲名重南土。何如詩史堂前株,正是一飯孤忠餘。 人為世重物亦重,端如丈人屋上烏。巴圖閩譜合避路,奚用品第分錙銖。 攙先熟者如楊盧,但可與之作前驅。閩娘十八婢妾爾,將軍大樹真傭奴。 我生四百餘年後,來作先生游處守。登堂三嘆荔正丹,聊效柳人祠子厚。 安得先生今復生,添賦夔州歌一首,要使荔枝之名長不朽。
jūn jiàn shī rén lái zi měi   nián liú luò lái kuí shī sān bǎi liù shí piān   ráng 西 dōng tún chóu    
rén zuò táng huà xiàng   shōu shí guāng máng bǎng shī shǐ táng qián yǒu yǒu zhī shù   yóu wèi lǎo shú chí    
shì rén guì zǎo guì wǎn   tǎng fēi bèi shuí shǎng zhī líng zāo fēi wàn   bāo xiū néng    
róng jīng shǎo líng bāi   zhì jīn chuán sòng qīng hóng shǎo líng shāng shí lèi chéng xuè   diǎn dān xīn miè    
sàn chéng zhū shí mǎn 滿 yán fāng   fēng wèi shī liǎng jué tiān céng huà zhōng zhōu   yán xiāng wèi rén jiān    
jūn zuò mǐn zhōng   chén shēng míng zhòng nán shī shǐ táng qián zhū zhèng   shì fàn zhōng    
rén wéi shì zhòng zhòng   duān zhàng rén shàng mǐn   yòng pǐn fēn zhū    
chān xiān shú zhě yáng   dàn zhī zuò qián mǐn niáng shí qiè ěr jiāng   jūn shù zhēn yōng    
shēng bǎi nián hòu   lái zuò xiān sheng yóu chǔ shǒu dēng táng sān tàn zhèng dān liáo   xiào liǔ rén zi hòu    
ān xiān sheng jīn shēng   tiān kuí zhōu shǒu   yào shǐ 使 zhī zhī míng zhǎng xiǔ