十三夜有小偷迨曉而獲志宏戲以詩來次其韻

宋代 李綱
夜半偷兒亦可憐,乘虛欲負壑中船。銀杯羽化方搜篋,繡被風飄遽返氈。 妄意室中真有道,奪從虎口豈徒然。貪夫一笑心為咎,舉體空能發愛涎。
bàn tōu ér lián   chéng zhōng chuán yín bēi huà fāng sōu qiè xiù   bèi fēng piāo fǎn zhān    
wàng shì zhōng zhēn yǒu dào   duó cóng kǒu rán tān xiào xīn wèi jiù   kōng néng ài xián