十三礪十首 其十

宋代 鄭思肖
夙生抱一誠,天亦莫能破。雲胡白晝中,開眼而死坐。 猛然風雨生,一叱萬邪挫。卒使世上人,子孫未相賀。
shēng bào chéng   tiān néng yún bái zhòu zhōng   kāi yǎn ér zuò
měng rán fēng shēng   chì wàn xié cuò shǐ 使 shì shàng rén   sūn wèi xiāng