詩三百三首 其一四七

唐代 寒山
獨坐常忽忽,情懷何悠悠。山腰雲縵縵,谷口風颼颼。 猿來樹裊裊,鳥入林啾啾。時催鬢颯颯,歲盡老惆惆。
zuò cháng   qíng huái yōu yōu shān yāo yún màn màn   kǒu fēng sōu sōu
yuán lái shù niǎo niǎo   niǎo lín jiū jiū shí cuī bìn   suì jǐn lǎo chóu chóu