是日自磻溪將往陽平憩於麻田青峰寺之下院翠

宋代 蘇軾
不到峰前寺,空來渭上村。 此亭聊可喜,修徑豈辭捫。 谷映朱欄秀,山含古木尊。 路窮驚石斷,林缺見河奔。 馬困嘶青草,僧留薦晚飧。 我來秋日午,旱久石床溫。 安得雲如蓋,能令雨瀉盆。 共看山下稻,涼葉晚翻翻。
dào fēng qián   kōng lái wèi shàng cūn  
tíng liáo   xiū jìng mén  
yìng zhū lán xiù   shān hán zūn  
qióng jīng shí duàn   lín quē jiàn bēn  
kùn qīng cǎo   sēng liú jiàn wǎn sūn  
lái qiū   hàn jiǔ shí chuáng wēn  
ān yún gài   néng lìng xiè pén  
gòng kàn shān xià dào   liáng wǎn fān fān