十日同憲僚登高

宋代 趙孟堅
自嘆淒涼客寄身,已孤茱酒奉慈親。 未應一夜無芳菊,共上層樓有可人。 日射寒山宜近晚,霜殷秋葉艷於春。 清歡率爾吾儕事,帽落龍山意更真。
tàn liáng shēn   zhū jiǔ fèng qīn  
wèi yìng fāng   gòng shàng céng lóu yǒu rén  
shè hán shān jìn wǎn   shuāng yīn qiū yàn chūn  
qīng huān shuài ěr chái shì   mào luò lóng shān gèng zhēn