是日宿水陸寺寄北山清順僧二首

宋代 蘇軾
草沒河堤雨暗村,寺藏修竹不知門。 拾薪煮藥憐僧病,掃地焚香淨客魂。 農事未休侵小雪,佛燈初上報黃昏。 年來漸識幽居味,思與高人對榻論。 長嫌鐘鼓聒湖山,此境蕭條卻自然。 乞食繞村真為飽,無言對客本非禪。 披榛覓路沖泥入,洗足關門聽雨眠。 遙想後身窮賈島,夜寒應聳作詩肩。
cǎo méi àn cūn   cáng xiū zhú zhī mén  
shí xīn zhǔ yào lián sēng bìng   sǎo fén xiāng jìng hún  
nóng shì wèi xiū qīn xiǎo xuě   dēng chū shàng bào huáng hūn  
nián lái jiàn shí yōu wèi   gāo rén duì lùn  
zhǎng xián zhōng guā shān   jìng xiāo tiáo què rán  
shí rào cūn zhēn wèi bǎo   yán duì běn fēi chán  
zhēn chōng   guān mén tīng mián  
yáo xiǎng hòu shēn qióng jiǎ dǎo   hán yīng sǒng zuò shī jiān