石日晷歌

明代 龔斆
它山之石玉可攻,嶙峋鑿破精磨礱。干支參錯定南北,髣髴辰極居其中。 形如倚蓋奠鰲足,圓若璧月當青空。周遭百刻分晝夜,毫釐不差理莫窮。 昆蟲草木識節序,孰謂造化無全功。昔聞姬公宅洛邑,度地測景分西東。 短長已足辨寒暑,朝夕更可期陰風。我言物固各有遇,片石亦得奇遭逢。 萬牛輿至九鼎重,聖恩已許留辟雍。璿璣玉衡屹相向,占候彼此將無同。 學如不及有謨訓,寸陰莫遣成匆匆。瓊台珠露尚厭浥,朝陽已映扶桑紅。 國子先生正師席,衣冠濟濟皆儒宗。謇予桑榆尚未晚,不用顧影嗟轉蓬。 一線頻添足自慰,八磚影過成疏慵。鱣堂絳帳深重重,從容退食方自公。 摩挲晷刻日將午,更以經史開群蒙。
shān zhī shí gōng   lín xún záo jīng lóng gān zhī cēn cuò dìng nán běi   fǎng chén zhōng
xíng gài diàn áo   yuán ruò yuè dāng qīng kōng zhōu zāo bǎi fēn zhòu   háo chà qióng
kūn chóng cǎo shí jié   shú wèi zào huà quán gōng wén gōng zhái luò   jǐng fēn 西 dōng
duǎn cháng biàn hán shǔ   zhāo gèng yīn fēng yán yǒu   piàn shí zāo féng
wàn niú 輿 zhì jiǔ dǐng zhòng   shèng ēn liú yōng xuán héng xiāng xiàng   zhàn hòu jiāng tóng
xuá yǒu xùn   cùn yīn qiǎn chéng cōng cōng qióng tái zhū shàng   zhāo yáng yìng sāng hóng
guó xiān sheng zhèng shī   guàn jiē zōng jiǎn sāng shàng wèi wǎn   yòng yǐng jiē zhuǎn péng
xiàn pín tiān wèi   zhuān yǐng guò chéng shū yōng zhān táng jiàng zhàng shēn chóng chóng   cóng róng tuì 退 shí fāng gōng
guǐ jiāng   gèng jīng shǐ kāi qún méng