十日二首

宋代 蘇轍
憂患經懷沃漏卮,榮華過眼脫輕衣。 定心稍覺無來往,時事誰能問是非。 祿去身安常自喜,宅成囊竭可無譏。 交遊散盡余親戚,酒熟時來一叩扉。
yōu huàn jīng huái lòu zhī   róng huá guò yǎn tuō qīng  
dìng xīn shāo jué lái wǎng   shí shì shuí néng wèn shì fēi  
祿 shēn ān cháng   zhái chéng náng jié  
jiāo yóu sàn jìn qīn   jiǔ shú shí lái kòu fēi