詩人

宋代 姜特立
自古詩人多坎壈,早達唯有蘇長公。 流離嶺外七年謫,受盡人間半世窮。 我方六十遇明主,前此獨臥空山中。 豈唯食粥動經月,門外往往羅蒿蓬。 嗚呼詩人天愛惜,不與富貴唯窮空。 彼蒼於我亦厚矣,但畀明月和清風。
shī rén duō kǎn lǎn   zǎo wéi yǒu cháng gōng  
liú lǐng wài nián zhé   shòu jìn rén jiān bàn shì qióng  
fāng liù shí míng zhǔ   qián kōng shān zhōng  
wéi shí zhōu dòng jīng yuè   mén wài wǎng wǎng luó hāo péng  
shī rén tiān ài   guì wéi qióng kōng  
cāng hòu   dàn míng yuè qīng fēng