十七夜月獨坐

明代 王世貞
有恨光難滿,多愁掛卻遲。淒涼洞庭樹,迢遞上林枝。 故苑空機杼,深宮罷履綦。雁風團白露,愁殺獨棲時。
yǒu hèn guāng nán mǎn 滿   duō chóu guà què chí liáng dòng tíng shù tiáo   shàng lín zhī    
yuàn kōng zhù   shēn gōng yàn fēng tuán bái chóu   shā shí