十七夜待月

宋代 虞儔
青天遙望片雲無,坐待冰輪出海隅。 沆瀣已垂梧葉重,嬋娟猶惜桂華孤。 夜闌紅燭休更秉,春滿香醑不用沽。 且放虛檐歌緩轉,恐驚三匝未棲烏。
qīng tiān yáo wàng piàn yún   zuò dài bīng lún chū hǎi  
hàng xiè chuí zhòng   chán juān yóu guì huá  
lán hóng zhú xiū gèng bǐng   chūn mǎn 滿 xiāng yòng  
qiě fàng yán huǎn zhuǎn   kǒng jīng sān wèi