十七夜

明代 李夢陽
幽意竟不愜,待月坐沙際。久陰固當豁,明月忽墮地。 桂枝沒半輪,蟾兔職業廢。姮娥飾粉妝,愁絕雲樓閟。 鸞憂不解舞,竟夕掩孤袂。崔嵬黃金闕,何由訴天帝。 景破力不敵,光滿雲仍蔽。徬徨步林樾,為爾一流涕。
yōu jìng qiè   dài yuè zuò shā jiǔ yīn dāng huō míng   yuè duò    
guì zhī méi bàn lún   chán zhí fèi héng é shì fěn zhuāng chóu   jué yún lóu    
luán yōu jiě   jìng yǎn mèi cuī wéi huáng jīn què   yóu tiān    
jǐng   guāng mǎn 滿 yún réng páng huáng lín yuè wéi   ěr liú