十七日夜詠月

宋代 陳與義
月輪隱東峰,奇彩在南嶺。 北崖草木多,蒼茫映光景。 玉盤忽微露,銀浪瀉千頃。 岩谷散陸離,萬象雜形影。 不辭三更露,冒此白髮頂。 老筇無前游,危處有新警。 澗光如翻鶴,變態發遙境。 回首房州城,山中夜何永。
yuè lún yǐn dōng fēng   cǎi zài nán lǐng  
běi cǎo duō   cāng máng yìng guāng jǐng  
pán wēi   yín làng xiè qiān qǐng  
yán sàn   wàn xiàng xíng yǐng  
sān gēng   mào bái dǐng  
lǎo qióng qián yóu   wēi chù yǒu xīn jǐng  
jiàn guāng fān   biàn tài yáo jìng  
huí shǒu fáng zhōu chéng   shān zhōng yǒng