詩 其七

唐代 拾得
佛拾尊榮樂,為憫諸痴子。早願悟無生,辦集無上事。 後來出家者,多緣無業次。不能得衣食,頭鑽入於寺。
shí zūn róng   wèi mǐn zhū chī zǎo yuàn shēng   bàn shàng shì
hòu lái chū jiā zhě   duō yuán néng shí   tóu zuān