詩瓢

元代 謝宗可
雨蔓霜藤老翠壺,吟邊不是酒葫蘆。剖開架上輪囷玉,著盡胸中錯落珠。 滿貯苦心留宇宙,深藏清氣付江湖。誰家半腹能千首,為問山人果在無?
màn shuāng téng lǎo cuì   yín biān shì jiǔ pōu kāi jià shàng lún qūn   zhù jǐn xiōng zhōng cuò luò zhū
mǎn 滿 zhù xīn liú zhòu   shēn cáng qīng jiāng shuí jiā bàn néng qiān shǒu   wèi wèn shān rén guǒ zài