施磨衲與惠因長老

宋代 曹勛
三韓山川悉漢地,其中佛法亦復然。 王子義天不思議,剪除鬚髮作佛事。 東渡參問三乘法,無為分與最上乘。 喜抱方袍入淨人,有僧蒞敬能攝受。 寶華粲縟並文綺,金針細衲成帖相。 衣裓一一如來法,一一針孔藏妙用。 經歷百千無退轉,佛光律儀不曾失。 我以至寶易得之,每善護持神通藏。 是故回施惠因老,原惟此衣覆法身。 天風海濤助潮音,普聞四眾及一切。 常如此袍無斷滅,惠因法施亦無窮。 楖栗橫拈師子床,法法流通並東海。
sān hán shān chuān hàn   zhōng rán
wáng tiān   jiǎn chú zuò shì
dōng cān wèn sān shèng   wéi fēn zuì shàng chéng
bào fāng páo jìng rén   yǒu sēng jìng néng shè shòu
bǎo huá càn bìng wén   jīn zhēn chéng tiē xiāng
jiē lái   zhēn kǒng cáng miào yòng
jīng bǎi qiān tuì 退 zhuǎn   guāng céng shī
zhì bǎo zhī   měi shàn chí shén tōng cáng
shì huí shī huì yīn lǎo   yuán wéi shēn
tiān fēng hǎi tāo zhù cháo yīn   wén zhòng qiè
cháng páo duàn miè   huì yīn shī qióng
héng niān shī chuáng   liú tōng bìng dōng hǎi