詩銘

宋代 張澄
桂嶺摩天灘波經地兩磅礴,盡石之變窮神之秘禹所鑿。 故其高者峭拔排空礪矛槊,而其下者宏曠洞達侔觀閣。 瞻彼龍巖穹窿巃嵷跨寥廓,發地百尺蜿蜒躨跜勢拿攫。 騎風乘雲去為膏澤起焦涸,或為至人老子孔明世程彠。 結融肖像綵介朱鬣宛如昨,風醒雨澀森然向人恐遂躍。 豢龍不官孔甲劉累失其學,亦復舞湫號蚓生物困陵轢。 我昔笠澤覽觀湖海天一握,正見神物下飲濤波釃瀺灂。 蒼鱗修尾其大環臂煙霧薄,須臾上征疾雷迅雨間飛雹。 自喜壯觀光絕後前邈霄堮,豈知白首炎陬水石窮脈絡。 雄姿偉態摩挲沈嘆窘揚搉,潭湫涵泹尚其來游醉牷犦。 山空月寒風露悽然誰與樂,卻視陳跡感郗陵谷眙以愕。 我作銘詩贅牙嚄唶媲灝噩,琢之嵌岩日月齊光萬古托。
guì lǐng tiān tān jīng liǎng páng   jǐn shí zhī biàn qióng shén zhī suǒ záo  
gāo zhě qiào pái kōng máo shuò   ér xià zhě hóng kuàng dòng móu guān  
zhān lóng yán qióng lóng 窿 lóng sǒng kuà liáo kuò   bǎi chǐ wān yán kuí shì jué  
fēng chéng yún wèi gào jiāo   huò wèi zhì rén lǎo zi kǒng míng shì chéng yuē  
jié róng xiào xiàng cǎi jiè zhū liè wǎn zuó   fēng xǐng sēn rán xiàng rén kǒng suì yuè  
huàn lóng guān kǒng jiǎ liú lèi shī xué   jiǎo hào yǐn shēng kùn líng  
lǎn guān hǎi tiān   zhèng jiàn shén xià yǐn tāo shāi chán zhuó  
cāng lín xiū wěi huán yān báo   shàng zhēng léi xùn jiān fēi báo  
zhuàng guān guāng jué hòu qián miǎo xiāo è   zhī bái shǒu yán zōu shuǐ shí qióng mài luò  
xióng 姿 wěi tài shěn tàn jiǒng yáng què   tán jiǎo hán dàn shàng lái yóu zuì quán  
shān kōng yuè hán fēng rán shuí   què shì chén gǎn líng è  
zuò míng shī zhuì huō hào è   zhuó zhī qiàn yán yuè guāng wàn tuō