石馬斜川之集分韻賦詩得燈字

宋代 朱熹
改歲風日好,出門欣得朋。復招里中彥,及此雲間僧。 行行涉清波,斯亭一來登。徙倚綠樹蔭,摩娑蒼石棱。 遙瞻原野春,仰視天宇澄。一水既紆鬱,群山正崚嶒。 時禽悅新陽,潛魚躍輕冰。卻念去年日,俯仰愁予膺。 長吟斜川詩,日落寒煙凝。暝色變晴景,清尊照華燈。 頹顏感川徂,稚齒歡年增。酒盡不能起,朱欄各深憑。
gǎi suì fēng hǎo   chū mén xīn de péng zhāo zhōng yàn   yún jiān sēng    
xíng xíng shè qīng   tíng lái dēng shù yīn   suō cāng shí léng    
yáo zhān yuán chūn   yǎng shì tiān chéng shuǐ qún   shān zhèng líng céng    
shí qín yuè xīn yáng   qián yuè qīng bīng què niàn nián   yǎng chóu yīng    
cháng yín xié chuān shī   luò hán yān níng míng biàn qíng jǐng qīng   zūn zhào huá dēng    
tuí yán gǎn chuān   zhì chǐ huān nián zēng jiǔ jǐn néng zhū   lán shēn píng