示龍王長老法贊

宋代 胡寅
東峰峨龍頭,西嶺掉其尾。 蜿蜒藏爪鬣,雲臥久未起。 誰憑象教力,掛腹千柱啟。 重天飛鐵鳳,寶地按金指。 於今幾百年,松柏合抱峙。 悄無車馬塵,一徑渺雲水。 我來亦何事,蠟屐自游徙。 贊公好禪伯,道俗共歡喜。 浮雲本無心,錫杖聊壁倚。 借問此山名,其實安所止。 答雲蒼岑頂,萬觴涌清泚。 伊何司蓄泄,神物宜在此。 又言干戈際,流血幾萬里。 龍胡為自珍,岩洞深伏弭。 笑挹香松槽,漱盥白玉齒。 清風出長嘯,月淨天如洗。
dōng fēng é lóng tóu   西 lǐng diào wěi
wān yán cáng zhǎo liè   yún jiǔ wèi
shuí píng xiàng jiào   guà qiān zhù
zhòng tiān fēi tiě fèng   bǎo àn jīn zhǐ
jīn bǎi nián   sōng bǎi bào zhì
qiāo chē chén   jìng miǎo yún shuǐ
lái shì   yóu
zàn gōng hǎo chán   dào gòng huān
yún běn xīn   zhàng liáo
jiè wèn shān míng   shí ān suǒ zhǐ
yún cāng cén dǐng   wàn shāng yǒng qīng
xiè   shén zài
yòu yán gān   liú xiě wàn
lóng wéi zhēn   yán dòng shēn
xiào xiāng sōng cáo   shù guàn bái chǐ
qīng fēng chū cháng xiào   yuè jìng tiān