十六日 其二

宋代 韓淲
梅花不怕風霜雪,盡遠盡荒山盡寒。時有幽人為酬酢,片香吹動忽漫漫。
méi huā fēng shuāng xuě   jǐn yuǎn jǐn huāng shān jǐn hán shí yǒu yōu rén wéi chóu zuò piàn   xiāng chuī dòng màn màn