十六礪

宋代 鄭思肖
雙眼荒荒不寐時,冥搜俊傑慕夷齊。讖符鐵券虜當滅,夢出玉清天亦低。 城裡月明聞虎過,人間夜久望雞啼。深憐舉國巔崖底,誰搆懸空萬丈梯。
shuāng yǎn huāng huāng mèi shí   míng sōu jùn jié chèn tiě quàn dāng miè   mèng chū qīng tiān
chéng yuè míng wén guò   rén jiān jiǔ wàng shēn lián guó diān   shuí gòu xuán kōng wàn zhàng