十離詩。犬離主

唐代 薛濤
馴擾朱門四五年,毛香足淨主人憐。 無端咬著親情客,不得紅絲毯上眠。
xùn rǎo zhū mén nián   máo xiāng jìng zhǔ rén lián
duān yǎo zhù qīn qíng   hóng tǎn shàng mián