食梨

宋代 曾鞏
今歲天旱甚,百穀病已久。 山梨最大樹,屬此亦乾朽。 當春花盛時,雪滿山前後。 常期摘秋實,穰穰落吾手。 忽驚冰玉敗,不與膏澤偶。 清朝起周覽,映葉才八九。 閒居問時物,此說得溪叟。 貧齋分寂絕,塵抱徒噎嘔。 寧知蕭條內,把握忽先有。 食新恐非稱,分少覺已厚。 開苞日星動,落刃冰雪剖。 煙潯擇新汲,遠負盈素缶。 英華兩相發,光彩生戶牖。 初嘗蜜經齒,久嚼泉垂口。 蠲煩慰諸親,愈渴忻眾友。 肯視故畦瓜,寧論濁泥藕。 歲晚迫風霜,人飢之藜糗。 真味雖暫御,未許置樽酒。
jīn suì tiān hàn shén   bǎi bìng jiǔ  
shān zuì shù   shǔ qián xiǔ  
dāng chūn huā shèng shí   xuě mǎn 滿 shān qián hòu  
cháng zhāi qiū shí   rǎng rǎng luò shǒu  
jīng bīng bài   gào ǒu  
qīng cháo zhōu lǎn   yìng cái jiǔ  
xián wèn shí   shuō de sǒu  
pín zhāi fēn jué   chén bào ǒu  
níng zhī xiāo tiáo nèi   xiān yǒu  
shí xīn kǒng fēi chēng   fēn shǎo jué hòu  
kāi bāo xīng dòng   luò rèn bīng xuě pōu  
yān xún xīn   yuǎn yíng fǒu  
yīng huá liǎng xiāng   guāng cǎi shēng yǒu  
chū cháng jīng chǐ   jiǔ jué quán chuí kǒu  
juān fán wèi zhū qīn   xīn zhòng yǒu  
kěn shì guā   níng lùn zhuó ǒu  
suì wǎn fēng shuāng   rén zhī qiǔ  
zhēn wèi suī zàn   wèi zhì zūn jiǔ