十里

宋代 趙師秀
烏紗巾上是黃塵,落日荒原更恐人。 竹里怪禽啼似鬼,道傍枯木祭為神。 亦知遠役能添老,無柰高眠不救貧。 此地到城惟十里,明朝難得自由身。
shā jīn shàng shì huáng chén   luò huāng yuán gèng kǒng rén
zhú guài qín shì guǐ   dào bàng wèi shén
zhī yuǎn néng tiān lǎo   nài gāo mián jiù pín
dào chéng wéi shí   míng cháo nán de yóu shēn