識媿

宋代 陸游
幾年羸疾臥家山,牧豎樵夫日往還。 至論本求編簡上,忠言乃在里閭間。 私憂驕虜心常折,念報明時涕每潸。 寸祿不沾能及此,細聽只益厚吾顏。
nián léi jiā shān   shù qiáo wǎng huán  
zhì lùn běn qiú biān jiǎn shàng   zhōng yán nǎi zài jiān  
yōu jiāo xīn cháng zhé   niàn bào míng shí měi shān  
cùn 祿 zhān néng   tīng zhǐ hòu yán