食虀

宋代 陳與義
君不見領軍家有鞋一屋,相國藏椒八百斛。 士患饑寒求免患,痴兒已足憂不足。 但龍平生受鬼笑,無錢可使宜見瀆。 但當與作謫仙詩,聊復使渠終夜哭。 詩中有味甜如蜜,佳處一哦三鼓腹。 空腸時作不平鳴,卻恨忍飢猶未熟。 冰壺先生當立傳,木奴魚婢何足錄。 顏生狡獪還可憐,晚食由來未忘肉。
jūn jiàn lǐng jūn jiā yǒu xié   xiàng guó cáng jiāo bǎi  
shì huàn hán qiú miǎn huàn   chī ér yōu  
dàn lóng píng shēng shòu guǐ xiào   qián shǐ 使 jiàn  
dàn dāng zuò zhé xiān shī   liáo shǐ 使 zhōng  
shī zhōng yǒu wèi tián   jiā chǔ ó sān  
kōng cháng shí zuò píng míng   què hèn rěn yóu wèi shú  
bīng xiān sheng dāng zhuàn    
yán shēng jiǎo kuài hái lián   wǎn shí yóu lái wèi wàng ròu