十和

宋代 劉克莊
一夫倡禍翕然隨,白晝通都作崇奇。 割肉直將人餧虎,聞聲能感煩求羆。 忽傳先輩逢清雪,失喜衰翁有黑絲。 自古英材須樂育,謂予不信質先師。
chàng huò rán suí   bái zhòu tōng zuò chóng
ròu zhí jiāng rén wèi   wén shēng néng gǎn fán qiú
chuán xiān bèi féng qīng xuě   shī shuāi wēng yǒu hēi
yīng cái   wèi xìn zhì xiān shī