失鶴
仙人騏驥誰能馭,鍊得丹砂頂漸紅。不見將軍來射石,卻瞋童子慣開籠。
夢閒一曲滄洲月,聲斷三山碧落風。從此竹林無伴侶,洞簫吹徹綵雲空。
xiān
仙
rén
人
qí
騏
jì
驥
shuí
誰
néng
能
yù
馭
,
liàn
鍊
dé
得
dān
丹
shā
砂
dǐng
頂
jiàn
漸
hóng
紅
。
。
bú
不
jiàn
見
jiāng
將
jūn
軍
lái
來
shè
射
shí
石
,
què
卻
chēn
瞋
tóng
童
zǐ
子
guàn
慣
kāi
開
lóng
籠
。
。
mèng
夢
xián
閒
yī
一
qǔ
曲
cāng
滄
zhōu
洲
yuè
月
,
shēng
聲
duàn
斷
sān
三
shān
山
bì
碧
luò
落
fēng
風
。
。
cóng
從
cǐ
此
zhú
竹
lín
林
wú
無
bàn
伴
lǚ
侶
,
dòng
洞
xiāo
簫
chuī
吹
chè
徹
cǎi
綵
yún
雲
kōng
空
。
。