失鶴

唐代 李遠
秋風吹卻九皋禽,一片閒雲萬里心。碧落有情應悵望, 青天無路可追尋。來時白雲翎猶短,去日丹砂頂漸深。 華表柱頭留語後,更無消息到如今。
qiū fēng chuī què jiǔ gāo qín   piàn xián yún wàn xīn luò yǒu qíng yīng chàng wàng  
qīng tiān zhuī xún lái shí bái yún líng yóu duǎn   dān shā dǐng jiàn shēn
huá biǎo zhù tóu liú hòu   gèng xiāo xi dào jīn