試郭底泉和韻

宋代 李之儀
午睡不覺久,起坐獨捫腹。眊氉相苦魔,眩瞀遂為族。 永懷建溪春,偶爾得藏畜。品第雖非貂,猶勝狗尾續。 虛堂無纖塵,百轉紛擊築。破碾頓愕眙,屑紛隨輪蹙。 被褐而懷璧,凡眼真褻瀆。聊資定碗黑,豈待無托綠。 久聞城西角,有泉湛寒玉。名因所居傳,廉惠才可仆。 殷勤持小罌,甘瑩來一掬。蟹眼方轉旋,色味相芬馥。 邇來棘荊生,未易梨栗熟。一啜便超騰,庾愁空萬斛。
shuì jué jiǔ   zuò mén mào sào xiāng xuàn   mào suì wèi    
yǒng huái jiàn chūn   ǒu ěr cáng chù pǐn suī fēi diāo yóu   shèng gǒu wěi    
táng xiān chén   bǎi zhuǎn fēn zhù niǎn dùn è xiè   fēn suí lún    
bèi ér huái   fán yǎn zhēn xiè liáo dìng wǎn hēi   dài tuō    
jiǔ wén chéng 西 jiǎo   yǒu quán zhàn hán míng yīn suǒ chuán lián   huì cái    
yīn qín chí xiǎo yīng   gān yíng lái xiè yǎn fāng zhuǎn xuán   wèi xiāng fēn    
ěr lái jīng shēng   wèi shú chuài biàn chāo 便 téng   chóu kōng wàn