石宮四詠

唐代 元結
石宮春雲白,白雲宜蒼苔。拂雲踐石徑,俗士誰能來。 石宮夏水寒,寒水宜高林。遠風吹蘿蔓,野客熙清陰。 石宮秋氣清,清氣宜山谷。落葉逐霜風,幽人愛松竹。 石宮冬日暖,暖日宜溫泉。晨光靜水霧,逸者猶安眠。
shí gōng chūn yún bái   bái yún cāng tái yún jiàn shí jìng   shì shuí néng lái
shí gōng xià shuǐ hán   hán shuǐ gāo lín yuǎn fēng chuī luó màn   qīng yīn
shí gōng qiū qīng   qīng shān luò zhú shuāng fēng   yōu rén ài sōng zhú
shí gōng dōng nuǎn   nuǎn wēn quán chén guāng jìng shuǐ   zhě yóu ān mián