食蛤蜊一首

宋代 周紫芝
舊聞若士升中天,俗眼未識烏鳶肩。據龜食蛤結汗漫,盧敖尚肯遊人間。 高談謾罵沈昭略,坐視元長嗤稚弱。更言且共食蛤蜊,忿氣難平兩譏謔。 下臨無地高無天,更作兒女爭媸妍。平生我亦笑二子,豈知真味含芳鮮。 何如結屋清江曲,風雨關門酒初熟。自烹折鼎吹濕薪,笑倚胡床摩醉腹。 但願年年對蛤蜊,一杯薦我梨花玉。
jiù wén ruò shì shēng zhōng tiān   yǎn wèi shí yuān jiān guī shí jié hàn màn   áo shàng kěn yóu rén jiān    
gāo tán màn shěn zhāo lüè   zuò shì yuán cháng chī zhì ruò gèng yán qiě gòng shí fèn   忿 nán píng liǎng xuè    
xià lín gāo tiān   gèng zuò ér zhēng chī yán píng shēng xiào èr zi   zhī zhēn wèi hán fāng xiān    
jié qīng jiāng   fēng guān mén jiǔ chū shú pēng zhé dǐng chuī shī xīn xiào   chuáng zuì    
dàn yuàn nián nián duì   bēi jiàn huā