石婦行二首 其二

宋代 周紫芝
生男有閨房,莫娶青樓倡。生女事姑嫜,莫嫁遊冶郎。 倡家從人無定準,遊子一去忘故鄉。山頭義婦無人識,踴身上山生死隔。 人將此婦作石看,不信此心元是石。相從豈復無它人,髧彼兩髦真我特。 江流可盡山可平,不盡悠悠千古情。早知郎去無消息,悔不將身事尾生。
shēng nán yǒu guī fáng   qīng lóu chàng shēng shì zhāng   jià yóu láng    
chàng jiā cóng rén dìng zhǔn   yóu wàng xiāng shān tóu rén shí yǒng   shēn shàng shān shēng    
rén jiāng zuò shí kàn   xìn xīn yuán shì shí xiāng cóng rén dàn   liǎng máo zhēn    
jiāng liú jǐn shān píng   jìn yōu yōu qiān qíng zǎo zhī láng xiāo xi huǐ   jiāng shēn shì wěi shēng