石佛廢寺
峽轉逢孤寺,庭荒起暮煙。石堂惟有壁,松樹不知年。
劫火關塵世,名香斷勝緣。登臨霜草地,想像雨花天。
何處飛馴鴿,無由見老禪。梵音泉自落,法鏡月空懸。
淨土還如此,浮生重惘然。門前車馬客,誰復問青蓮。
xiá
峽
zhuǎn
轉
féng
逢
gū
孤
sì
寺
,
tíng
庭
huāng
荒
qǐ
起
mù
暮
yān
煙
shí
。
táng
石
wéi
堂
yǒu
惟
bì
有
sōng
壁
,
shù
松
bù
樹
zhī
不
nián
知
年
。
jié
劫
huǒ
火
guān
關
chén
塵
shì
世
,
míng
名
xiāng
香
duàn
斷
shèng
勝
yuán
緣
dēng
。
lín
登
shuāng
臨
cǎo
霜
dì
草
xiǎng
地
,
xiàng
想
yǔ
像
huā
雨
tiān
花
天
。
hé
何
chǔ
處
fēi
飛
xùn
馴
gē
鴿
,
wú
無
yóu
由
jiàn
見
lǎo
老
chán
禪
fàn
。
yīn
梵
quán
音
zì
泉
luò
自
fǎ
落
,
jìng
法
yuè
鏡
kōng
月
xuán
空
懸
。
jìng
淨
tǔ
土
hái
還
rú
如
cǐ
此
,
fú
浮
shēng
生
zhòng
重
wǎng
惘
rán
然
mén
。
qián
門
chē
前
mǎ
車
kè
馬
shuí
客
,
fù
誰
wèn
復
qīng
問
lián
青
蓮
。