詩逢

宋代 韓淲
詩逢惡境無一字,酒為可人須百杯。醉眼卻愁天地窄,頹齡肯受歲華催。 秋生遠樹吹紅葉,雨過空庭滿綠苔。飲罷從教黃鵠舉,吟邊宜看白鷗來。
shī féng è jìng   jiǔ wèi rén bǎi bēi zuì yǎn què chóu tiān zhǎi tuí   líng kěn shòu suì huá cuī    
qiū shēng yuǎn shù chuī hóng   guò kōng tíng mǎn 滿 tái yǐn cóng jiào huáng yín   biān kàn bái ōu lái