使風

宋代 文天祥
渺渺茫茫遠愈微,乘風日夜趁東歸。 半醒半困模糊處,一似醉中騎馬飛。
miǎo miǎo máng máng yuǎn wēi   chéng fēng chèn dōng guī
bàn xǐng bàn kùn chù   zuì zhōng fēi