十二月酴醾盛開

宋代 胡寅
不虞集霰與飛霜,可但寒梅度暗香。 翠碧重敷秋後葉,玉明爭絢曉來妝。 慶憐高架裊清艷,誰道疎條無妙芳。 折向清尊沾剩馥,與君冬日對春陽。
xiàn fēi shuāng   dàn hán méi àn xiāng
cuì zhòng qiū hòu   míng zhēng xuàn xiǎo lái zhuāng
qìng lián gāo jià niǎo qīng yàn   shuí dào shū tiáo miào fāng
zhé xiàng qīng zūn zhān shèng   jūn dōng duì chūn yáng