十二月十六日發雙林登塔頭曉至寶峰寺見重重繪出庵主讀善財遍參五十三頌作此兼簡堂頭

宋代 釋德洪
十年懷石門,今日石門去。雙林動曦光,跋河開宿霧。 力微藉古藤,泥軟脫芒屨。風泉白雲壑,夜雨青松路。 我生百事廢,齒髮行衰暮。但餘愛山心,不逐年華故。 此山甲天下,自昔家吾祖。峰如青蓮花,千葉曉方吐。 煙雲浮香色,清涼洗肝腑。異哉萬木間,白塔巋然古。 此老無恙時,超放殊媚嫵。萬象供談笑,大千為戲具。 我曾從之游,絕塵追逸步。誰雲今已亡,塔開全體露。 永懷憑妙觀,此意竟淒楚。那知深林間,聊與故人遇。 電眸霹靂舌,咳唾成妙語。筆端撼江海,千偈浩奔注。 人間有此客,自可忘百慮。堂頭百衲師,嶷嶷法王輔。 君看說禪口,未肯讓前古。夜闌對昏燈,豪邁激頑魯。 相逢俱偶然,此生真逆旅。何當各努力,業已共騎虎。 詩成對軒渠,一笑小天宇。
shí nián huái shí mén   jīn shí mén shuāng lín dòng guāng   kāi 宿    
wēi téng   ruǎn tuō máng fēng quán bái yún   qīng sōng    
shēng bǎi shì fèi   chǐ xíng shuāi dàn ài shān xīn   zhú nián huá    
shān jiǎ tiān xià   jiā fēng qīng lián huā qiān   xiǎo fāng    
yān yún xiāng   qīng liáng gān zāi wàn jiān bái   kuī rán    
lǎo yàng shí   chāo fàng shū mèi wàn xiàng gōng tán xiào   qiān wèi    
céng cóng zhī yóu   jué chén zhuī shuí yún jīn wáng   kāi quán    
yǒng huái píng miào guān   jìng chǔ zhī shēn lín jiān liáo   rén    
diàn móu shé   tuò chéng miào duān hàn jiāng hǎi qiān   hào bēn zhù    
rén jiān yǒu   wàng bǎi táng tóu bǎi shī   wáng    
jūn kàn shuō chán kǒu   wèi kěn ràng qián lán duì hūn dēng háo   mài wán    
xiāng féng ǒu rán   shēng zhēn dāng   gòng    
shī chéng duì xuān   xiào xiǎo tiān