十二月十六日

宋代 劉敞
水國冰銷天欲春,山城日出景還新。可憐物色曾非土,亦復窮愁不放人。 碌碌流年轉車轂,悠悠生意厭風塵。草茅不必開三徑,杖履何嘗及四鄰。
shuǐ guó bīng xiāo tiān chūn   shān chéng chū jǐng hái xīn lián céng fēi   qióng chóu fàng rén    
liú nián zhuǎn chē   yōu yōu shēng yàn fēng chén cǎo máo kāi sān jìng zhàng   cháng lín