十二月古中靜以扇索詩
一夜西風冰塞川,敝裘羸馬夕陽天。旁人卻笑猶持扇,為惜江春入暮年。
yī
一
yè
夜
xī
西
fēng
風
bīng
冰
sāi
塞
chuān
川
,
bì
敝
qiú
裘
léi
羸
mǎ
馬
xī
夕
yáng
陽
tiān
天
。
。
páng
旁
rén
人
què
卻
xiào
笑
yóu
猶
chí
持
shàn
扇
,
wèi
為
xī
惜
jiāng
江
chūn
春
rù
入
mù
暮
nián
年
。
。