十二月旦

宋代 韓淲
雪後寒檐滴,青燈夜看詩。人情雖已甚,物色又何其。 永永孤城漏,垂垂老境時。琉璃剪木葉,今歲是冰枝。
xuě hòu hán yán   qīng dēng kàn shī rén qíng suī shèn   yòu    
yǒng yǒng chéng lòu   chuí chuí lǎo jìng shí liú li jiǎn jīn   suì shì bīng zhī